—–

Bhutan đón chúng tôi trong một cơn mưa tầm tã nghịch mùa. Sự bối rối của anh hướng dẫn viên bản địa Tenzin vì đã lỡ thấy ánh mắt thất vọng và buồn bã của chúng tôi khi thời tiết không thuận lợi. Suốt quãng đường đèo dài hơn 30 cây số từ sân bay Paro đến Thimpu giữa chúng tôi chẳng nói với nhau lời nào. Chỉ có tiếng mưa vỗ lộp độp trên kính xe và rơi trĩu nặng những cành hoa táo.

Căn phòng tôi ở Thimpu nằm trên quả đồi nhỏ, con dốc chạy thẳng ra đường quốc lộ, bên cạnh là đài tưởng niệm một vị vua mà dân chúng Bhutan hết sức tôn thờ. Mấy hôm dậy sớm, ngoài ô cửa sổ là một vùng mây bay và sương khói, lãng đãng phủ trắng cả một góc trời.

Tôi thích hoà vào dòng người đi vòng quanh đài tưởng niệm, mỗi sớm khi vừa thức dậy, và cuối ngày sau khi kết thúc lịch trình dài. Chỉ lặng lẽ đi những vòng tròn. Hít thở và lắng nghe hơi thở của mình. Lẩn quẩn.

Ngôn ngữ giao tiếp đôi khi là thừa thãi. Khi bạn hiểu giá trị của những nhịp thở bình thản và lắng đọng. Ở Bhutan, dường như người ta kết nối nhau bởi sự thấu hiểu không cần thanh âm.

Bhutan được xem như là quốc gia hạnh-phúc nhất thế giới. Dân chúng trọng Phật giáo và thực hành Phật pháp, không sát sinh và ăn chay. Họ yêu thiên nhiên, cây cỏ, sống hướng niềm tin theo mặt trời, cứ thế mà đủ đầy, hạnh phúc và bình yên.

—–

Thời đại này con người dễ rơi vào khủng hoảng không thể chạm đáy vì không hạnh phúc không phải là người ta đang thực sự không hạnh phúc, mà bởi người ta luôn nghĩ rằng mình xứng đáng để được hạnh phúc hơn.

Chúng ta loay hoay mãi trong mớ câu hỏi mà tìm mãi không biết câu trả lời là gì.

Ta là ai, ta thích gì, ta thực sự cần gì, ta muốn trở thành cái gì, ai thật lòng vì ta và ta đã thật lòng vì người khác?

Mà quên mất, sống mà, vui là được.

—–

Nắng chiều ở cố đô Punakha trải vàng lên cung điện. Tôi và người bạn đồng hành của mình ngẩn ngơ suốt cả buổi chiều vì khoảnh khắc yên lặng và bình yên đến thế. Cho đến khi nắng chiều tắt đi hẳn. Và những vì sao hiện lên trong ánh mắt.

Chúng tôi đi bộ. Chúng tôi bắn cung. Chúng tôi hít thở. Chúng tôi cưỡi ngựa. Chúng tôi uống rượu. Chúng tôi nghe vài bản nhạc của Lý. Chúng tôi leo núi. Chúng tôi đứng dưới gốc cây táo gai đang mùa hoa nở. Chúng tôi chèo thuyền. Chúng tôi ngắm mặt trời lặn. Chúng tôi cùng nhau đi mấy vạn bước chân.

Chúng tôi nói với nhau rất nhiều.
Chúng tôi đôi lúc cũng chẳng có gì để nói cùng nhau.

Chúng tôi bình yên.

Giấc mơ Bhutan khép lại, một cách mơ hồ hay thực đến mức tỉnh dậy vẫn thấy cồn cào mãi giấc mơ trong ngực trái.

Đến hít thở cũng phải rất nhẹ nhàng. Chỉ sợ mọi-thứ chưa kịp đưa tay ra chạm vào đã tan đi mất.

Tan-đi-mất.