EGYPT – DESERT. OASIS. AND TRUE BELIVERS

Mùa đông vừa rồi mình dành trọn để lang thang ở sa mạc. Câu chuyện về Kim Tự Tháp, thần Horus, những hầm mộ và xác ướp Pharaoh luôn đủ sức hút để mình đắm chìm vào nó.
Một chuyến đi khác lạ và ý nghĩ về một đêm cắm trại giữa hoang mạc đầy sao trời cứ quẩn quanh trong trí óc mình suốt mấy tháng trời trước cuộc hành trình.
Sahara dành tặng cho mình những bình minh và hoàng hôn rất tuyệt vời, khi mà bầu trời dần chuyển màu cùng với những đám mây vàng, rồi cả bầu trời sao và trò chuyện bên ngọn lửa.
Có hôm, mình dậy từ 4 giờ sáng lụi cụi để chuẩn bị đón bình minh trên khinh khí cầu lúc bay ngang lơ lửng trên thung lũng các vị vua. Khoảnh khắc khi tia nắng đầu tiên chạm vào mắt thật sự đối với mình là vô giá, một ước mơ xa vời nào đó đã thành sự thật. Một điều gì đó như đã chờ đợi mình rất lâu, hơn 4000 năm hoặc từ xa xưa hơn nữa, và mình đã đến.

Trong suốt hơn 14 ngày rong ruổi Ai Cập, có mấy hôm tụi mình phải ngủ qua đêm trên xe, một hành trình 8 tiếng đồng hồ đi qua sa mạc để đến được ốc đảo. Như mọi người vẫn biết, sa mạc luôn lạnh về đêm, đặc biệt là vào mùa đông, nhiệt độ có thể là 10 độ C, dù trên xe không bật máy lạnh nhưng vẫn phải choàng mấy lớp áo. Bàn chân chạm vào sàn lạnh toát.
Có hôm mình giật mình dậy nửa chừng chỉ để ngắm bình minh. Mặt trời và những đám mây luôn là những thứ khó lý giải. Sương vẫn đóng mờ mờ bên ô cửa và đại lộ thẳng tắp như vô tận.
Người bạn đồng hành ngủ quên dựa vào vai mình, bài hát “On the road again” vẫn phát đi phát lại cả đêm.
Chúng mình đi ngang qua nhiều thành phố nhỏ thưa thớt người ở, đàn ông thì buôn bán, bọn trẻ con chơi với nhau trước sân vui vẻ và tò mò khi nhìn thấy khách du lịch, phụ nữ giấu mình sau những bộ Hijab đen chỉ thấy được đôi mắt.

Những thị trấn vô danh, xa vắng không ai biết hoặc chẳng ai muốn biết.

Nhưng vẫn tồn tại.

“On the road again
Goin’ places that I’ve never been
Seein’ things that I may never see again
And I can’t wait to get on the road again
…”