Rome quả thực là một thành phố cổ kính nhất châu âu. Những ngôi đền, quảng trường, những con đường nhỏ, và những chiếc Vespa. Mình dành nhiều thời gian dạo quanh thành phố này một cách chầm chậm, vì cứ như mỗi khung cảnh được cắt ra từ bộ phim Roman Holiday mà mình rất thích.

Một trong những địa điểm mình rất ấn tượng ở Rome là đài phun nước Trevi. Chuyến ghé thăm không thể coi là hoàn hảo nếu du khách không tung một ít tiền lẻ vào nước. Người ta cho rằng một đồng xu sẽ khiến bạn trở lại thăm Rome, hai đồng xu sẽ làm bạn đem lòng yêu một người La Mã và ba đồng xu là tín hiệu cho tiếng chuông đám cưới của bạn.

Cho dù những điều trên có ứng nghiệm hay không, đài phun nước thu được khoảng $4.000 mỗi ngày và mỗi buổi sáng, người ta sẽ vớt những đồng xu lên và quyên góp cho tổ chức từ thiện địa phương.


Những ngày xưa, mình luôn ước mơ đến đây, Venice nhỏ và bình yên, những con kênh và thành phố biển, buổi chiều đi dọc quảng trường và ngồi vào đâu đó uống một ly cafe, như bộ phim The Tourist ấy.

Cho đến ngày hôm nay, mình ngồi đây và quan sát mọi thứ, trong ánh nắng cuối ngày, và nhớ về những lời hứa ngày xưa, cùng nhau đến một vùng đất lạ nhìn hoàng hôn bên bờ biển. Những điều rất xa và xưa.

Thế nên, cuối cùng thì vẫn còn mình và giấc mơ ở lại, giấc mơ luôn đẹp, cứ cố gắng hết mình vì giấc mơ đó thôi, vì những điều đó tạo nên mình, hôm nay, bây giờ, trong một buổi chiều dần tàn.

Venice