MYANMAR – ĐẤT NƯỚC CỦA SỰ BÌNH YÊN

Mỗi khi thấy lòng mình không tĩnh, Đại lại bước chân đi. Có lúc Đại thấy mình đang chìm đắm trong những nụ cười hạnh phúc ở Bhutan, có khi thấy mình đang rảo bước trên những đại lộ đông đúc ở Paris và ở một thời điểm nào đó, Đại thấy mình đang lang thang đi tìm sự an yên đích thực trên vùng đất Myanmar tưởng xa mà lại gần.

Không nhớ là bởi lí do nào mà Đại lại chọn Myanmar như chốn dừng chân lí tưởng cho những nghỉ ngơi khỏi bụi bặm và bận rộn ở Sài Gòn, chỉ nhớ Đại đã có thể là chính mình, đối thoại với chính mình mỗi lúc ngồi yên, lặng ngắm hoàng hôn khẽ rơi xuống mặt hồ Inle.

Thiên đường trên đất Myanmar những buổi chiều hoàng hôn đâu đó thấp thoáng bóng lưng vài người đàn ông đánh cá miệt mài, điêu luyện như những màn múa bale, mấy cô nàng duyên dáng với chiếc Thummy cắm cúi tỉa tót cho những “cánh đồng nổi”, đàn em bé nô đùa bên những bãi bồi vẽ nên một góc Myanmar yên bình và thơ mộng đến lạ thường.

Thật là một điều thiếu sót nếu như không tự mình khám phá những ngôi đền chùa cổ kính và huyền dịu ở Burma mang trên mình cả một nền văn hóa độc đáo của một thời đại hưng thịnh. Những ngọn tháp cao chọc trời hiện ra mờ mờ ảo ảo bên làn sương trắng dưới ánh mặt trời đỏ rực cả một vùng không gian, những bức tường bằng gạch nung mang đầy những dấu ấn lịch sử, những tiếng chuông chùa vọng vào không gian huyền ảo và cả những nhà sư da ngăm đen với nét ấm áp, hiền hòa trên gương mặt. Một Myanmar mộng mị và bí ẩn mở ra trước mắt.

Lúc ở Myanmar, Đại nhớ nhất là một Yangon đông đúc nhưng tốt bụng và rất nhiệt tình. Yangon có cả thảy mọi thứ mà Đại cảm thấy hạnh phúc mỗi lần nhìn ngắm. Có xe bus của người bản địa, có những em nhỏ tíu tít mời quà lưu niệm, có mấy quán cơm của người Burma, có phấn thanaka thoa lên mặt để khỏi bị cháy khét bởi cái nắng rực lửa ngoài kia, có những nụ cười dính đầy trầu… Những buổi chiều ngồi yên tĩnh trên vỉa hè, Đại thấy mình nhoẻn miệng cười còn tâm hồn mình như đang hòa quyện vào cái ồn ào rất tĩnh, rất chất của Yangon.

Myanmar tuy tĩnh lặng và hiền hòa nhưng cũng có những quy tắc khắc khe và đôi khi kỳ lạ, tạo nên bản sắc độc đáo của riêng mình. Ở đây, không một ngôi chùa nào cho phép bạn diện lên mình bộ trang phục ngắn trên đầu gối và mang giày dép vào những khu vực tôn nghiêm này. Nó sẽ là một hành động mất lịch sự khi bạn gọi phục vụ bằng âm thanh giống như nụ hôn, không được phép vỗ đầu người khác hay không được chạm vào vạt áo của những nhà sư.

Bỏ qua những quy tắc đó thì dù là lúc đang say cơn say của một thành phố bé nhỏ, đang ngắm hoàng hôn trên cây cầu gỗ tếch U Bein, đang đạp xe hàng cây số để ngắm mặt trời mọc, ngắm kinh khí cầu, hay đang ngơ ngác trước những tượng Phật khổng lồ, dù là hàng trăm ngàn trải nghiệm nối đuôi nhau trải ra trước mắt, Myanmar luôn đem đến cho Đại cùng một cảm giác. Đó chính là sự bình yên đến lạ kỳ.

#Whatever #cudidaidi