My TURKEY Tales

Đêm qua Thổ Nhĩ Kỳ lại bị đánh bom, 32 người chết và hơn 100 người bị thương. Mình nhận được rất những tin nhắn xuyên đại dương hỏi thăm tình hình, mình vẫn ổn vì lịch trình của mình không ngang qua vùng bị đánh bom, hiện tại chính phủ đang kiểm soát khá chặt nên mạng Internet hơi chậm. Dường như những sự kiện như vậy vẫn diễn ra thường nên mình chẳng được nhìn thấy sự hoảng loạn trên bất kì gương mặt người dân nào, mà thay vào đó là sự chán nản vì hàng hoá, du lịch ế ẩm.

Đối với mình, Thổ có một sức hấp dẫn lạ lùng, những thánh đường, những cô gái trùm khăn che kín mặt, khu chợ trời với những tấm thảm được dệt tay hàng ngàn giờ lao động mỗi khi chạm tay vào lại cảm giác như mình đang lạc vào xứ sở của những câu chuyện ngàn lẻ một đêm, còn có hương vị nóng hổi của bánh mì được dọn lên kèm với món Kebab mỗi bữa ăn,…

Mọi thứ bày ra trước mắt mình một Istanbul yên bình, nhộn nhịp và thơ mộng, Cappadocia hùng vĩ mà bằng những con chữ của mình không tài nào tả hết nổi.

Chỉ một điều mình không thể hiểu, đất trời, núi non, thánh đường, văn hoá đâu có lỗi, vì sao con người ở đây cứ mải miết ghét nhau?!

Cappadocia
Một sáng mưa tháng Ba.

#TravelliveMagazine #TurkishAirlines #MyTurkey#MyTurkeyTales