“Một đêm ta quá nhớ người
Bèn gieo nỗi nhớ lên trời thành sao.”

Chợt nhớ về cánh đồng, thung lũng và bầu trời sao ở Quảng Bình. Chúng tôi cắm trại trong những chiếc lều nhỏ, ngước mắt lên là thấy được cả giải ngân hà. Đâu đó phát lên giai điệu quen thuộc của bài hát Come away with me của Norah Jones. Tôi lại được nghe những người bạn kể lại những câu chuyện bên bờ suối nằm sâu trong hang động Tú Làn tách biệt với thế giới bên ngoài.

Tỉnh dậy sau một giấc ngủ mê man, giấc ngủ ngon nhất mà tôi có thể tưởng tượng được khi qua đêm ở một túp lều giữa bạt ngàn mây rừng. Những ánh sáng đầu tiên của ngày mới đã xuất hiện. Núi rừng xung quanh tôi tĩnh lặng một cách tuyệt đối, chỉ duy nhất có tiếng nước của dòng sông trước mặt len lỏi trong không gian một cách dễ chịu và thanh bình. Chìm trong sự trong lành và bình yên này, hành trình đưa tôi và những người đồng hành của mình đến đây như chưa từng tồn tại, nó giống như một giấc mơ mà trong đó – tôi đã vượt qua được những giới hạn của chính bản thân mình.

Tại nơi đó, lần đầu tiên tôi hiểu thấu thế nào là sự choáng ngợp và niềm sung sướng run rẩy khi thấy mình chỉ là một dấu chấm nhỏ trước vẻ đẹp vô tận của đất nước. Còn nhớ những buổi chiều đợi hoàng hôn, nhìn cánh đồng ngô được nhuộm bởi màu nắng đã về chiều, ngóng những câu chuyện của đám nhỏ đi học về. Lắng nghe cái cách tụi nó í ới gọi tên nhau rộn ràng cả một con đường, tự nhiên thấy mọi thứ thật đẹp, bình yên như giống như một bức ảnh cắt ra từ tạp chí du lịch.

Có những chuyến đi xuyên biên giới mới khám phá được nhiều thứ. Nhưng có những chuyến đi gần lại giúp ta trân trọng những thứ gần gũi hơn. Cái quan trọng là bản thân ta có dám học hỏi và dấn thân không thôi.

#whatever #wheninQuangBinh

Cảm ơn Oxalis Adventure vì những trải nghiệm đáng giá này!