TAIWAN. Missing you after saying good-bye

Những ngày cuối cùng ở đây đối với tôi là vị ngọt nhẹ nhàng quanh quẩn của món kem với tên gọi “Missing you after saying good-bye” tiệm Miyahara nằm trong ngôi nhà cổ.

Taiwan những ngày cuối tháng 10 là nắng nhạt phủ trên hàng cây bàng lá nhỏ, đôi khi có vài cơn mưa chạy qua làm ướt nhẹp cả thành phố.

Chẳng lịch trình cụ thể, cũng không đến những nơi nổi tiếng. Tôi đi, ngửi, và nhìn ngắm Taiwan rất riêng của mình.

Taiwan cho tôi ngửi được mùi Oolong Alishan ở những quán trà sữa tấp nập người ra vào mỗi sáng. Dẫn lối đến con phố nhỏ với tiệm bánh có ánh đèn vàng hắt ra trong buổi chiều muộn, làm tôi chợt nghĩ về Thinker&Dreamer với những cuộc trò chuyện bên cái cây yêu thích của mình.

Có hôm Chủ Nhật vô tình đi lạc vào công viên tôi thấy những

đôi bạn trẻ tập khiêu vũ tình tứ say mê với Jazz từ thời 1940s, được hôm dậy sớm tôi ngồi cạnh ngắm nhìn các cụ già ngồi hóng mát bên hàng hiên viện bảo tàng trung tâm thành phố.

Hàng cây, chiếc xe bus, khu triển lãm, tiệm sách, con đường dốc, quán điểm tâm, lớp học làm gốm, …

Mỗi góc Taiwan để lại quá nhiều kỷ niệm cho những cuộc trò chuyện và mơ mộng trong suốt những chuyến hành trình về sau.

“Cứ thế chúng tôi loanh-quanh khắp phố phường, thì thầm đọc tên những con đường.

Bước từng bước thật chậm.

Anh, không muốn dừng chân,
còn tôi chưa muốn về nhà.”